Tả con sông quê em

Bài làm

Ai cũng có cho mình một quê hương, một tuổi thơ để thương, để nhớ. Em cũng vậy, tuổi thơ em êm đềm, đáng quý vô cùng, em luôn yêu thương và trân trọng mãi. Em sinh ra và lớn lên tại một vùng quê thuần nông, ngôi làng – cũng là nơi chôn rau cắt rốn của em có một con sông xanh biếc, con sông chất chứa cùng em biết bao những kỷ niệm tuổi thơ

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng….”

Một điều thuận lợi mà với em, điều đó quan trọng và đặc biệt vô cùng, chính là sợi dây gắn kết sự gắn bó của em với dòng sông quê hương, đó là bởi vì ngôi nhà của em nằm ngay cạnh dòng sông. Trên một vùng bãi bồi xanh ngát những hàng cây, quanh năm suốt tháng là vậy, là một xóm ven sông, và gia đình em cũng là một trong số đó.

Tui nhỏ trong xóm của em cũng thân thiết, gần gũi và gắn bó với nhau hơn qua những lần cùng nhau đi chơi sông, vì là trẻ con xóm ven sông nên tất cả chúng em đã sớm biết bơm, rất thông thạo sông nước. Quanh năm suốt tháng chúng em chèo thuyền dạo chơi trên mặt sông, rồi chốc chốc lại nhảy bùm xuống nước, hòa mình vào làn nước trong xanh và tươi mát. Nhất là vào những buổi chiều mùa hè, tất cả tụi nhỏ xóm ven sông chúng em lại cùng nhau tụ tập, tắm mát, rồi khệ nệ khiêng những cây chuối thả xuống sông, giúp đỡ những đứa khác chưa biết bơi, ai cũng nhiệt tình chỉ dạy. Châm ngôn của chúng em luôn là phải ra dáng dân xóm ven sông, đứa nào cũng phải biết bơi và phải bơi thật giỏi. Hơn hết xóm ven sông phải thật đoàn kết.

Tả về mùa thu hay nhất

Loading...

Con sông quê em rất rộng và dài, em cũng không rõ nó có nguồn gốc ra sao, bắt nguồn từ đâu, chỉ biết rằng đoạn sông chảy qua trước xóm ven sông của em rộng, dài, mềm mại như một dải lụa ôm lấy đôi bờ cù lao. Mặt sông rộng mênh mông, đứng bên đây bờ nhìn sang bờ bên kia chỉ thấy những dáng hình nhỏ bé, xa xa. Bên kia bờ lại là một vùng đất mới, một làng quê khác của một tỉnh lị khác. Tụi nhỏ chúng em đã biết bao lần muốn thi bơi một mạch sang đến bờ bên kia, nhưng điều đó là cả một thử thách lớn cho sức lực của trẻ nhỏ. Cho nên cứ đứa nào có ý định là lại bị khuyên can ngay, chúng em yêu thương nhau, luôn mong muốn cho nhau những điều tốt đẹp, ai cũng muốn chinh phục bến bờ kia, nhưng ai cũng hiểu rằng sự mạo hiểm là không cần thiết.

Em rất thích ngắm nhìn dòng sông, nhất là vào mỗi buổi sớm mai. Khi mặt trời tỉnh giấc, lên cao, những tia nắng đầu tiên của một ngày chiếu xuống mặt sông lấp lánh trông vô cùng thích mắt. Cây cối hai bên bờ lúc nào cũng xanh ngát. Những con thuyền ngược xuôi. Gió thổi nhẹ nhàng khiến tâm hồn em cảm thấy trong trẻo vô ngần. Nhịp sống của một ngày mới cứ nhẹ nhàng, êm ái như vậy đó.

Những buổi trưa hè, chúng em đều hết mình trốn bố mẹ, không chịu ngủ chưa, đi dong diễu từng nhà rủ rê nhau ra bãi bồi ven sông để nghịch ngợm, tụi con trai xuống sống đơm cá về nướng, chán chê lại ra bờ sông vùng vẫy, tắm rửa, té nước vào nhau, cười đùa vô cùng vui vẻ. Những trưa mùa đông rét mướt đi bới khoai, bẻ ngô về cùng nướng, chia sẻ với nhau từ nửa củ khoai, 1 phần bắp ngô. Cứ chiều đến đi chăn trâu là cũng lại nhanh nhanh chóng chóng lùa trâu về khu ven sông cho sớm để lại tụ tập, thả diều, đùa giỡn với nhau. Trời về chiều, dòng sông trở nên dịu dàng đến lạ. Rất nhiều người trong xóm, nhất là các cụ già lại đưa các cháu nhỏ của mình ra bờ sông đứng hóng mát, chuyện trò. Cuộc sống bình dị nhưng lại giàu ý nghĩa.

Em yêu dòng sông quê hương em rất nhiều, dòng sông kỷ niệm của cuộc đời em, mai kia dù có đi xa đến phương trời nào nhưng những lỷ niệm gắn bó cùng dòng sông em sẽ ghi nhớ, trân trọng mãi.

Minh

Đánh giá bài viết
Loading...