Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng Gà Trưa của Xuân Quỳnh

Bài làm

Nữ thi sĩ Xuân Quỳnh (1942 – 1988) được mệnh danh chính là một nhà thơ được rất nhiều người mến một nhà thơ nữ được nhiều người yêu thơ mến mộ. Thơ Xuân Quỳnh được biết đến là có một hồn thơ trẻ trung, sôi nổi đậm chất trữ tình. Thơ của bà xoay quanh những đề tài bình dị nhất, gần gũi nhất và một trong những bài thơ nổi tiếng của Xuân Quỳnh không thể không nhắc đến bài thơ “Tiếng gà trưa”. “Tiếng gà trưa” là một bài thơ nói về tình cảm bà cháu, tình yêu quê hương đất nước.

Hoàn cảnh sáng tác bài thơ “Tiếng gà trưa” là trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mĩ trên phạm vi cả nước. Khi quên địch bị thua ở chiến trường miền Nam, giặc Mĩ lúc này đây điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại bằng máy bay, bom đạn… ra miền Bắc với âm mưu hòng tàn phá hậu phương lớn của tiền tuyến lớn. Có thể nhận thấy được chính trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng ấy thì lúc này đây có hàng triệu thanh niên đã lên đường với khí thế hừng hực nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc. Nhân vật trữ tình trong bài thơ này chính là người lính trẻ. Khi cùng đồng đội trên đường hành quân vào Nam chiến đấu thì tiếng gà trưa đã nhắc nhớ về một kỷ niệm thật đẹp đẽ của tuổi thơ và tình bà cháu. Chính với tình cảm gia đình, quê hương dường như cũng đã làm sâu sắc thêm tình yêu đất nước.

Xem thêm:  Kể về những đổi mới ở quê em

Người đọc có thể nhận thấy được như bao trùm bài thơ là nỗi nhớ cồn cào, da diết. Thêm với đó chính là những nỗi nhớ nhà, đó là tâm trạng tất yếu của những người lính trẻ đã xếp bút nghiêng mà đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, của non sông. Một nỗi nhớ như trào dâng như chất chứa, với tiếng gà trưa bất chợt nghe thấy khi người lính “Dừng chân bên xóm nhỏ” đã làm xao xuyến tâm hồn anh và anh nhớ về kỷ niệm tuổi thơ bên bà.

 Trên đường hành quân xa

 Dừng chân bên xóm nhỏ

 Tiếng gà ai nhảy ổ:

 “Cục…  cục tác cục ta”

 Nghe xao động nắng trưa

 Nghe bàn chân đỡ mỏi

 Nghe gọi về tuổi thơ

Hình ảnh quê nhà lúc này đây dường như cũng lại hiện lên rõ nét trong tâm tưởng và những kỉ niệm tuổi thơ lần lượt sống dậy rõ ràng và còn đó là những hình ảnh thân thương. Khi nghe thấy tiếng gà trưa nhắc nhớ đến hình ảnh “Ổ rơm hồng những trứng” của mấy chị mái mơ, mái vàng xinh xắn, mắn đẻ nữa. Rồi người cháu nhớ bà, nhớ tiếng gà nhảy ổ và sợ khi nhìn thấy thì bị lang mặt,…tay bà cầm quả trứng nâng niu vào soi trứng như hi vọng sẽ có được một đàn gà thật đông đúc.

Loading...

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện Người Con Gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Cuộc đời bà là vậy, suốt một đời lam lũ, lo toan hình ảnh người bà tần tảo này cứ luôn luôn nhắc nhớ đến bản thân của người cháu mà thôi. Bà chăm sóc đàn gà để hi vọng đến cuối năm khi bán đi thì cháu cũng sẽ có quần áo mới để mặc. Mong ước của người cháu lúc đó cũng giản dị lắm, đó chỉ là mong có được một cái quần chéo go, cái áo cánh trúc bâu còn nguyên vẹn lần hồ sột soạt và đồng thời lại thơm mùi vải mới nữa. Hạnh phúc gia đình là thế đó, nó cứ giản dị mà thật quan trọng với mỗi người.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương

Tiếng gà trưa

Mang bao nhiêu hạnh phúc,

Đêm cháu về nằm mơ

Giấc ngủ hồng sắc trứng.

Độc giả có thể nhận thấy được khi thông qua nỗi nhớ đưuọc khơi dậy từ tiếng gà trưa, nhà thơ Xuân Quỳnh lúc này đây cũng đã miêu tả tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và tình cảm yêu mến, luôn luôn kính trọng bà của một em bé nông thôn. Tình cảm bà cháu thắm thiết đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống tinh thần của người chiến sĩ khi hôm nay được mặt áo lính đang trên đường hành quân chiến đấu.

Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi, cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ

Người đọc có thể dễ dàng nhận thấy được với khổ thơ cuối cùng là lời tâm sự chân thành của đứa cháu chiến sĩ trên đường ra tiền tuyến lúc này như đã gửi về người bà kính yêu ở hậu phương. Và Xuân Quỳnh cũng thật tài tình biết bao nhiêu khi chính với tình cảm cụ thể là tình bà cháu đến tình cảm lớn lao như lòng yêu Tổ quốc, tình yêu xóm làng thân thuộcđều được biểu hiện bằng hình thức nghệ thuật giản dị, chân thành và vô cùng giản dị nữa.

Thực sự với thi phẩm “Tiếng gà trưa” của nữ sĩ Xuân Quỳnh, một lần nữa chúng ta nhận thấy rằng ở bài thơ thể hiện được tình yêu nhà, tình yêu làng xóm,..từ tình yêu bình dị, yêu những điều thân thuộc nhất trở thành một tình yêu chung – tình yêu đất nước, tình yêu Tổ quốc.

Xem thêm:  Tả con sông quê em tuyệt hay

Tuệ Tuệ

Đánh giá bài viết
Loading...