Cảm nghĩ của em khi bước vào trường THPT

Bài làm

Cuộc sống giống như một dòng sông quanh co uốn khúc và mỗi một đoạn sông, một ngã rẽ lại có biết bao nhiêu điều mới lạ. Học sinh chúng ta cũng thế, không ai có thể quên được thời khắc bước vào mái trường THPT lần đầu tiên vì nơi đó có biết bao nhiêu bỡ ngỡ. Trong khoảng thời gian học cấp 3 cũng là một khoảnh thời gian đáng nhớ nhất. Bước vào mái trường cấp III em cảm nhận thấy được bao nhiêu sự lo lắng, vui, buồn cứ đang xen nhau. Thực sự em nhận thấy được khoảnh khắc đó mới thật ý nghĩa biết bao nhiêu và sẽ không bao giờ em có thể quên được.

Sự vui, buồn, mừng, tủi cứ đan xen khi em bước chân vào ngôi trường THPT Kiến An nơi đây. Trường THPT Kiến An cũng chính là tên của ngôi trường thân thương sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này. Trước mặt em là một ngôi trường có lịch sử khá lâu đời, với khoảng sân rộng rãi thêm với đó là hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy có chút cổ xưa nhưng vẫn mang lại cho học sinh chúng tôi một cảm giác thoải mái và thân quen nhất như gặp nhiều lần. Tất cả sự vật ở đây cũng giống giống ngôi trường cấp 2 của em nhưng lại bề thế hơn rất nhiều.

Khi được học ở ngôi trường này, các thầy các cô như là những người cha người mẹ, thật vậy. Em cũng thấy rằng cũng có nhiều lúc nhờ sự động viên và nhiệt tình của thầy cô làm cho bao nhiêu áp lực, có biết bao nhiêu sự mệt mỏi của việc học tập gần như tan biến. Qủa thực khi được làm quen với trường ngay từ những tháng hè, tôi đã có dịp tìm hiểu đôi nét về nơi đây. Vậy nhưng chính em cũng cảm nhận thấy được khi ngày đầu tiên bước vào trường THPT em thấy có một sự lâng lâng đến khó tả. Chắc hẳn đây chính là lần đầu tiên em được mặc một chiếc áo dài trắng thật đẹp, trong sáng và hồn nhiên đúng như lứa tuổi của em vậy. Em cảm nhận được cái cảm giác như cứ lâng lâng đến khó tả, ở đó có sự xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ. Em cảm nhận thấy được một sự thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới như đang đón chờ em.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

cam nghi cua em ve ngay 2011 - Cảm nghĩ của em khi bước vào trường THPT

Bản thân em cũng tự nghĩ rằng khi lên cấp III áp lực học tập nặng nề sẽ làm tan đi hết những tiếng cười trong trẻo, tan biến hết đi những nụ cười hồn nhiên nhưng không, tôi đã lầm. Có thể nói khi em đến với mái trường THPT Kiến An này thì sẽ là một trang mới trong kí ức học sinh của em. Em có thể nhận được, cảm nhận thấy được từ ánh mắt, nụ cười, từng lời dặn, những cử chỉ hỏi han, sự quan tâm của các thầy các cô ở đây làm lòng em dường như ấm lại. Bất giác em cũng chợt nhớ đến cái cách mà các thầy các cô cầm tay từng học trò của mình để nắn nón từng nét chữ như hồi còn cấp I. Em cảm nhận thấy được mình cũng thật may mắn vì được học vào lớp chuyên, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi còn khá trẻ, giọng cô ấm, lời nói nhẹ nhàng. Đặc biệt hơn nữa thì như những thầy cô khác, cô có một tấm lòng, một lòng nhiệt thành với các học sinh của mình. Những người bạn bè ở đây, cho dù chỉ là những người bạn không quen, hoặc cũng chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi có cảm giác thật gần gũi, đồng thời cũng thân thuộc như là anh em trong gia đình của mình. Em có thể cảm nhận thấy được chính những học sinh của ngôi trường mang tênTHPT Kiến An, và đặc biệt hơn nữa đó là những anh, em trong tập thể lớp 10A8 của lớp em luôn mang đến cho nhau tiếng cười, họ đến với nhau bằng tất cả lòng chân thành, không ích kỉ, nhỏ nhen. Một điều quan trọng nhất thì em thấy được là ở tập thể lớp chúng em cũng luôn luôn đoàn kết để có thể bên nhau và thoát qua những sự khó khăn, vất vả ở phía trước.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật ông Sáu trong Chiếc lược ngà

Em nhớ hôm đầu đến lớp thì chỉ ngay trong những buổi sinh hoạt đầu tiên, tôi đã nhận ra ngay đây thật sự là một ngôi nhà chung. Đây cũng là một tập thể vô cùng đoàn kết không những trong phạm vi lớp học mà là toàn trường. Nhờ có các bạn cùng giúp nhau tiến bộ, các thầy cô nhiệt tình chỉ dẫn cho các bạn từng li từng tí một mà em thấy yêu nơi này biết mấy. Và chắc chắn trong một tương lai không xa, thì em cũng luôn tin chắc rằng trường Trung học Phổ thông Kiến An – Hải Phòng quê em sẽ ngày càng phát triển hơn nữa, ngày càng phát huy được truyền thống “dạy tốt học tốt” vốn có của trường với bề dày lịch sử như này.

Trong em luôn luôn nghĩ ngôi trường này sẽ là cái nôi chắp cánh cho tất cả học sinh chúng tôi bay vào tương lai đang rộng mở phía trước. Cho dù mai sau này khi xa rồi có ai còn nhớ đến mái trường thân thương cũng như kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào nơi đây. Thời gian là tuyến tính và nó cũng sẽ không bao giờ ngừng trôi chảy, nó sẽ cuốn đi những gì không ý nghĩa và cứ còn đọng lại những kỷ niệm khó quên, trong đó kỷ niệm ngày đầu tiên đặt chân đến mái trường THPT.

Tuệ Minh